Mùa Giáng Sinh Xưa
Bao nhiêu năm tháng qua đi , tôi vẫn nhớ hoài một Mùa Giáng Sinh xưa khi tôi mười sáu tuổi cái thời phép lạ c̣n xăy ra đôi lần .
Con có thật ḷng tin không ?
Mỗi lần tôi kỳ kèo với Chúa qua cha xứ , vị đại diện của Ngài trong cái xứ đạo ở trần gian th́ cha xứ lại hỏi tôi câu ấy , và bao giờ tôi cũng quả quyết .
Dạ thưa cha có ạ ! Nhưng mà Chúa không có nhận lời con !
Là v́ đức tin của con c̣n yếu !
Dạ đức tin của con mạnh chưa bao giờ hết cha à !
Tôi nói chắc như những nhác búa quân lính la mă đóng vào cổ tay Chúa hơn 2000 năm trước .
Chúa chỉ lắng nghe những lời cầu nguyện chính đáng .
Tôi nắm chặc cổ áo ḿnh . Thưa cha lời cầu xin của con vô cùng chính đáng à .
Th́ Chúa sẽ nhận lời .
Tôi buôn cổ áo ḿnh ra . Thưa cha vậy th́ con phải chờ bao lâu cha ?
À , nhiều khi Chúa thử thách con người đến năm , mười năm !
Chúa ơi !
Tôi lại nắm chặc cổ áo và rên lên khe khẻ , chắc cha xứ nghe được . cũng may mà cha xứ không nói Chúa đôi khi thử thách cả một đời người . Tôi cố song soi nh́n qua tắm màng mơng ngăn đôi pḥng giải tội , nhưng chỉ thấy lờ mờ một đầu tóc bạc phơ . Tôi h́nh dung những vết nhăn trên vần tráng rộng . Đôi mắt mệt mơi sau lớp kính cận dầy nhướng lên và làn môi khô đang vặn một hé cười nhân hậu .
Nhưng mà con đừng lo , bao giờ Chúa cũng lắng nghe những lời cầu nguyện chân thành và cuối cùng th́ Chúa sẽ nhận lời .
Lúc đó th́ muộn mất rồi cha à !
Tôi thở than như đứa bé xa nhà chờ hoài một cánh thư không bao giờ gữi đến .
Con cầu xin điều ǵ ? Giọng cha xứ trầm đục .
Tôi lúng túng ... Dạ ... Dạ ... Thưa cha ... Thưa cha ...
Hăy xin th́ sẽ được ! Cha xứ gỡ rối cho tôi . Lời dạy của Chúa con có c̣n nhớ không ?
Vâng , dạ con nhớ à !
Vậy th́ con xin tội đi .
Mười lăm tuổi , tôi không c̣n phá phách , nghịch ngợm trèo lên máy nhà cha xứ bắt mấy con chim sẽ nhỏ . không trốn lễ đi chơi , tụ tặp trong hẽm chia nhau điếu thuốc lá đầu lọc lấy trộm được của bố . Không đi nói dối cha , về nói dối chú như lủ bạn cùng trang lứa . Tôi chỉ có một tội , cái tội kéo tôi xuống hoả ngục nếu không được thứ tha .
Xưng tội đi con , cha xứ nhắc !
Dạ , con rước ḿnh thánh Chúa trước khi xưng tội ạ !
Cha xứ bàng hoàng ! Sao vậy con ?
Dạ v́ ... Tôi bối rối .
Là v́ sao ?
Dạ , dạ ... Con quên ạ !
Phép lạ ! đức tin chở được núi ! Có ai tin chuyện đó không ? Riêng tôi , tôi tin . Mặc dù chưa bao giờ thấy chuyện núi non đỗi dời , niềm tin ấy trọn ven như bông hoa nỡ đầy mùa xuân chính . trái tim tôi là một khoảng trời xanh bao la của mùa xuân , và một lần kia niềm tin nở hoa rực rở trong không gian nồng nàn hương sắc . Thăm cỏ mùa xuân rục rè những bước chân . người ấy , nguồn suối mông mơ , cội rể của t́nh thương . Buổi tối hôm lễ Giáng Sinh , tôi chờ hoài ở gác chuông nhà thờ xứ đạo , tiếng chuông ngân nga đêm an b́nh , Chúa giáng trần trong băng giá năm xưa , hạnh phúc có Giáng Sinh trong máng cỏ ḷng tôi đêm tràn đầy ân sũng nầy không ? Ôi ! ... Người ! ... , tôi thầm gọi và tôi nài nĩ đấng thiêng liêng cho tôi biết nhà người ấy , cái người tóc thả vai ngoan .
Những giáo dân ngoan đạo lác đác đi đến giáo đường . Tôi ngoan đạo không mà đến nhà thờ từ khi chưa đỗ hồi chuông thứ nhất . Những v́ sao lấp lánh trên mănh lụa đêm của đêm tháng chạp ... Con quỳ lạy Chúa trên trời , sao cho con lấy được người con yêu . Mười lăm tuổi đầu đả biết ǵ chuyện yêu đương mà bài đặc mơ tưỡng ? Nhưng tôi vẫn hát thầm bài thơ phổ nhạc của ai đó , "Con quỳ lạy Chúa trên trời ..." Tờ thư trong tuối áo , đêm nay tôi thực hiện một thí nghiệm quan trọng , tôi sẽ c̣n là con chiên của Chúa hay không là do tối hôm nay . Tôi đă cầu nguyện không biết bao lâu trong ngôi giáo đường những sáng lễ tinh mơ , những chiều kinh muộn màng , tôi gian nan vất vă , người con gái ngoan đạo ấy có bao giờ nghĩ đến tôi không ? Giáo đường , cơi b́nh an , nơi tôi ch́m đắm trong những bài thánh ca du dương , rêu rao những kinh cầu ngợi ca thượng đế . Biết rồi , Thượng Đế có nghe thấy những lời cầu xin thoang thoảng như trầm hương trong gió . Người con gái tóc xoă ngang vai , áo dài trắng đôi tà phủ kín hai bàn chân guốc mộc . Người cung kính và người ấy lên rước ḿnh thánh Chúa , tôi cuốn quưt đi theo , hương bồ kết lâng lâng , mùi vải mới chặp chùng những lời ru , tôi bàng hoàng lâng lâng khốn khó . Khi quỳ im trước bàn thờ , tôi chợt nhớ ḿnh chưa xin tội . H́nh ảnh người con gái loáng thoáng trong mắt nh́n , người tóc thả thánh thiện cao sa , người thiên thần có đôi cánh mềm mênh mang dâng hiến . Tôi phạm tội chỉ v́ mê một người con gái , tôi rước ḿnh thánh Chúa khi ḷng c̣n vướng tội trần gian . Ngay từ thuở có trí khôn , tôi đă hiểu rằng phải giữ tâm hồn trong trắng , phải được tha thứ mọi tội lỗi trước khi được phép lên bàn tiệc thiêng liêng . Khi miếng bánh thánh tan mềm trong miệng , tôi thầm cầu xin ơn lành cho người ấy và cho tôi . Chúa sẽ v́ người thuỳ mị và ngoan hiền mà tha cho tôi cái tội gáng ghép h́nh ảnh một người con gái vào những lời cầu kinh , và tôi xin Chúa cho tôi quen được người , cho tôi biết được nhà người tóc thả vai ngoan . Cái tội rước ḿnh thánh Chúa lúc ḷng không trong sạch ấy đâu phải lỗi tại tôi , vậy nên cha xứ hỏi v́ sao tôi đă chê biến rắng , tôi quên ! Sau buổi lễ , cha xứ phát bằng khen cho những thiếu nhi ngoan đạo , cha xứ gọi cho tôi một cái tên , tôi ngỡ ngàng biết bao nhiêu , người con gái rụt rè lên nhận tấm bằng khen , vậy là tôi biết một cái tên "Tâm Nương " . Từ hôm ấy tôi có cái tên quen trên những kinh nguyện sớm chiều , đó lần thứ nhất Chúa nhận của tôi một nữa lời nguyện cầu , phép lạ đầu đời năm tôi mười lăm tuổi .
... Người thiếu phụ trong kinh thánh ngày xưa , đă nghe lời Chúa nhắn nhủ , đă tin và đă được , hăy tin và sẽ được . Xưa nay tôi chẵng cầu xin điều ǵ , nhưng lễ Giáng Sinh năm ấy , tôi xin Chúa một phép lạ nhỏ nhoi , không như việc làm kẻ chết sóng lại hay cho kẻ mù được thấy , kẻ què được đi . Tôi chỉ xin có được Tâm Nương như một người yêu bé nhỏ trong đời và cả năm trời tôi ngoan đạo có ai biết chăng cũng nhờ h́nh bóng một người con gái . Tôi không biết nhà Tâm Nương , mười lăm tuổi tôi không đủ gan dạ đi theo một người con gái . Xứ đạo nhỏ bé , tuổi mười lăm tôi chỉ biết viết hai chử Tâm Nương lên trang vỡ học . Đêm Giáng Sinh năm ấy , tôi cầu xin một phép lạ , cho tôi quen Tâm Nương trước khi nàng quen bất cứ một đứa con trai nào khác .
Đêm thánh chuông giáo đường ngân nga , tôi đứng bên ngoài khung gió , trên những bậc thang xi măng cứng lạnh , tờ thư xếp vuông vắn nhét trong ngực áo trái , ở đó trái tim đặp những nhịp xôi nỗi . Lễ nữa đêm xong tôi sẽ theo nàng , nhất định thế . Theo cho tới một khúc quanh vắn vẽ nơi hàng cây bàng cằn cơi , nơi ấy tôi sẽ trao lá thư cho người con gái , tôi sẽ ĺ lợm , trời ơi ! tôi có dám ĺ với Tâm Nương không ? Sẽ nằm vạ trên đường nếu nàng không chịu nhận thư ! Vậy mà cuối cùng tôi cũng không trao được tờ thư cho người ḿnh thương ! Mười lăm tuổi học đệ tứ biết ǵ chuyện yêu đương ! Tôi chỉ dám dùng chữ thương khi nghĩ đến Tâm Nương . Trời ơi ! Tôi thương nàng , thương đến độ dối cha , dối mẹ . Lễ xong , tôi chờ miệt mài ỡ cầu thang ngoài nhà thờ , Tâm Nương c̣n th́ thầm bên hang đá , cầu nguyện ǵ thế nhỉ ? có tôi trong những kinh nguyện ấy không ? Sau cùng người cũng ra về , áo dài trắng đôi tà vờn bay trong gió , tôi mắt trước mắt sau , tôi bồng bềnh trong gió , tôi thương chiếc áo Tâm Nương đang mặc , thương chiếc băng-đôn Tâm Nương cày trên tóc , và thương luôn đôi guốc mộc Tâm Nương mang đưới chân , tôi ghen với chúng , tôi sẵn sàng đỗi mọi thứ đễ được làm tà áo , khăn , dép của nàng . Tôi đặc tay lên ngực để biết chắc tờ thư c̣n trong tuối áo hay để đè nén nỗi xôn xao , nhưng Chúa đâu có nghe lời nguyện cầu của tôi ! Tan lễ nữa đêm Tâm Nương về với mẹ , tôi lũi thũi bước đi trong sương lạnh như một oan hồn chưa thoát khỏi trầm luân .
Mùa Giáng Sinh qua đi , tôi lớn thêm một tuổi , tay chân như dài ra , giọng nói trầm hơn , những sợi long măn chen nhau mọc quanh mép , tôi tập tành để râu , tôi dàn , tôi hát một ḿnh và tôi làm thơ vẽ vời chuyện t́nh với người con gái xứ đạo . Tết đến mùa hạ qua , những ngày hè rong chơi ... Và tôi vẫn c̣n Tâm Nương trong những lời cầu xin âm ấp mộng mơ . Chúa ơi ! Làm cách nào để người ấy thương con ? Sáng nào tôi cũng ngắm nh́n người tóc xoă vai ngoan lên rước Ḿnh Thánh Chúa trang nghiêm hiền lành như con chiên nhỏ , tôi bên dưới bồi hồi chiêm ngưỡng , mà mơ tưỡng đến những khoăng xanh của trời , những mênh mông của đồng cỏ thênh thang hoa bướm , những hẹn ḥ ngây ngất , những đưa đón mang mang . Tôi khám phá ra một điều ,một điều không vui ! Tâm Nương bao giờ cũng đi nhà thờ với mẹ ! Tôi mong cho mẹ người ta đau ốm nằm liệt giường it lâu , Tâm Nương đi nhà thờ một ḿnh , tôi sẽ trao cho người tờ thư ,tờ thư tôi mang trong người không biết bao lâu ? Đúng ra là lá thư thứ nh́ , lá thư đầu dấu trong túi áo , mẹ tôi sơ ư đem giặt chỉ c̣n lại một cục dính queo vào nhau nhưng tôi c̣n giữ cho đến bây giờ . Nhưng mẹ của người ta không bao giờ đau ốm ! Hơn một năm trời , tôi chỉ mới biết tên một người con gái ! Đến bao giờ tôi mới cằm được những ngón tay ngoan , nên niềm tin vào thượng đế của tồi dần phai !
Con có thật ḷng tin không ?
Thưa cha có ạ ! Nhưng mà Chúa không có nhận lời con !
V́ đức tin của con c̣n yếu !
Dạ không à ! Đức tin của con mạnh hơn bao giờ hết , thưa cha .
Chúa chỉ lắng nghe những lời cầu nguyện chính đáng .
Dạ thưa cha lời cầu xin của con vô cùng chính đáng ạ !
Vậy th́ Chúa sẽ nhận lời .
Thưa cha , nhưng mà con phải chờ bao lâu ạ ?
Nhiều khi Chúa thử thách con người đến năm , mười năm !
Chúa ơi !
Con đừng lo , Chúa sẽ lắng nghe những lời cầu nguyện chân thành , và Chúa sẽ nhận lời .
Mà lúc đó th́ muộn mất rồi sao cha ?
Con cầu xin điều ǵ , cha có biết được không ?
Thưa cha ... Thưa cha ...
Hăy xin th́ sẽ được ! Lời dạy của Chúa con có c̣n nhớ không ?
Cái điệp khúc tôi ca đi ca lại hoài với cha xứ mỗi lần vào quỳ trước toà giải tội , tôi mệt mơi những lời cầu kinh quen thuộc sau mỗi lần th́ thầm với cha xứ trong pḥng giải tội , tôi lại bước xuống thắp hơn một bậc trong những lời nguyện xin . Tôi chỉ mong biết được nhà Tâm Nương mà không phải lẻo đẻo theo mỗi lần tan lễ . Chúa không nghe những lời cầu xin chân thành của thằng bé mười sáu tuổi !
Chủ nhật đầu Mùa Vọng , Mùa của mong chờ , Mùa thế gian kêu cầu "Trời cao hăy đổ sương xuống ..." trong những bài thánh ca . Tôi trốn lễ ôm nỗi buồn trẻ con ngồi chôn trong xoá tối ...
Đêm Noel , tôi đón đường Tâm Nương , thấy bóng người con gái , tôi thu hết can đăm đi thẳng về tà áo trắng vờn bay . Có biết đâu cái bà già mặc áo dài gấm đi bên cạnh là mẹ nàng ! Trời ơi ! Tâm Nương c̣n đi lễ với mẹ đến bao giờ ? Tôi đứng xựng lại một giây , Tâm Nương líu ríu đi sát vào mẹ , tôi nh́n vào chùm sao lắp lánh trên trời , những v́ sao chóng mặt muốn rụng ra khỏi bức màng đen đêm tháng chạp .
Giáng Sinh năm ấy , lần đầu tiên tôi bỏ lễ nữa đêm ! Con ngơ dẫn vào nhà Tâm Nương , khóm hoa giấy xào xạc , trời trong lấp lánh ánh sao , những chiếc đèn ngôi sao đong đưa trong gió nhẹ ,đèn màu chớp tắt chung quanh những hang đá xinh xinh trong những ngồi nhà xóm nhỏ . Tôi ngồi hoài trên bậc thềm xi-măng lạnh lẽo , cái lạnh ḅ lên da , ḷng lân lân như cánh diều ḅng bềnh trong gió . Tôi là người canh gác sương đêm , tôi giữ nhà cho niềm vui người ta trọn ven cho đêm thánh vô cùng ...
Bao nhiêu năm tháng qua đi , sao tôi cứ nhớ hoài Mùa Giáng Sinh xưa khi tôi mười sáu tuổi , cái thời phép lạ c̣n xăy ra đôi lần .
Hoàng Chính