Chỉ có một thời để yêu và để thương Chỉ có một thời để giận hay dỗi hờn Ngày ta yêu bước chân đầu tiên Niềm hân hoan nỗi vui triền miên Chỉ có, chỉ có một thời thôi...
Chỉ có một thời để cho ḷng ngẩn ngơ Rồi bỗng một ngày vội vàng em hững hờ Chợt nghe trong hắt hiu chiều mưa Từng cơn đau tiếc thương cào xé từng giờ
Người yêu ơi có nhớ bên đời nhau Thời yêu xưa ngỡ không niềm đau Mà đêm nay có ta ch́m sâu trong khổ đau cào cấu
C̣n nơi đâu giá buốt tâm hồn ta Ngày đông qua tiếc không rời xa T́nh nơi em chấp cánh bay về đâu? Sao vội quên ta, người yêu dấu...
Chỉ có một thời để yêu rồi để xa Lặng lẽ đời ḿnh ngồi buồn trên phố lạ Nh́n nơi đây bước chân người đi Mà trong ta khát khao h́nh bóng người về
V́ Đó Là Em
Không cần biết em là ai Không cần biết em từ đâu Không cần biết em ngày sau Ta yêu em bằng mấy ngàn biển rộng Ta yêu em qua đông tàn ngày tận Yêu em như yêu vùng trời mênh mông
Không cần biết đêm dài sâu Không cần biết bao gầy hao Ta ngồi đếm tên thời gian Nghe thương yêu dâng cao như ngọn đồi Như xa xôi nay quay về gần gụi Yêu em khi chỉ biết đó là em
Để rồi từ đó ta yêu em không ngại ngần Để rồi từ đó trong bước chân nghe gần hơn Một ngày lại đến trái tim ta dại cuồng Rồi từng chiều đến mang nỗi buồn vô biên
Cho dù biết em rồi đi Cho dù biết không chờ chi Nhưng ḷng vẫn nghe cuồng si Nghe trong ta quên đi ḷng sầu hận Ta yêu em chưa bao giờ một lần Yêu em v́ chỉ biết đó là em
Bên Em Ngày Cuối
Từng mùi hương cỏ mới Gió thổi về đêm đêm Em bên anh ngày cuối Mắt lệ buồn mông mênh Đêm im không lời nói Mà lời buồn qua tiếng thở dài
Từng nhịp tim thổn thức Nghe vọng về bên tai Em chưa bao giờ biết Cuộc t́nh rồi phôi phai Theo anh qua đường phố Cho một lần xa măi ngàn trùng
Anh đi xa vời anh hỡi Anh về có nhớ đến một người Đêm nay sẽ là đêm cuối rồi Cho em hôn lên đôi mắt người Để c̣n t́m măi trong ḍng đời H́nh bóng người xa khuất trôi
Một ngày trong đời bỗng Thấy ḿnh là hư không Anh đi như là gió Gió lộng chiều qua sông Đem mưa mau đầy mắt Ôi giọt buồn se sắt trời đông
Chỉ Có Ta Thôi
T́m đến bên nhau trong thầm lặng nhé Em đưa đôi môi khe khẽ hỏi thầm Ta có yêu nhau ta c̣n có yêu nhau T́nh ta vời vợi như sao trên trời Như mây bàng bạc như nước từ biển khơi
Chỉ có ta thôi, hai ta là một Đất trời muôn mặt, chỉ có ta thôi Chỉ có ta thôi trong đời hiu quạnh Hai ta c̣n t́m lại được t́nh nhau Chỉ có ta thôi, chỉ có ta thôi
Dù có trăm năm đêm tàn ngày úa Nhưng trong tim ta muôn đời b́nh lặng Ta đă yêu nhau, ta c̣n măi yêu nhau Mùa Xuân vẫn c̣n thênh thang con dường Đêm hương dịu dàng tay ấm ḷng bàn tay
Chỉ có ta thôi hai ta là một Đất trời muôn mặt dành hết yêu thương Chỉ có ta thôi trong đời hiu quạnh Hai ta c̣n t́m lại được t́nh nhau Chỉ có ta thôi chỉ có ta thôi
Cho Ḍng Sông Cuốn Trôi
Cho Em Hỏi
Cho Một Lần Quên
Chới Với
T́m về quá khứ những nỗi đau c̣n day dứt ḷng T́m trong hôm nay những sáng trưa chiều buồn giăng kín mênh mông Ngồi nh́n ngày mai ôi ước mơ đời như bỗng chơ vơ Nay bước chân ḿnh ta thẫn thờ Ta vẫn đi ḷng măi trong đợi chờ
Ch́m trong những ngày tháng C̣n mang nỗi buồn chán T́m lại trong ta vẫn ngỡ ngàng Một mai sẽ về với T́nh xuân đă rụng rơi T́m lại trong ta bóng thời gian
Ngày trôi hoang vắng Không biết ai cảm thông nỗi ḷng Ngập tràn không gian Bao tiếng vui cười hồn ta vẫn chơi vơi Một đời nào xa quên mất ai hẹn thề trong dối gian Ta thoát đi niềm đau thế gian Ai biết không buồn đó ta c̣n mang
Chợt Thấy
Chợt thấy dưới chân tôi mầu xanh xanh lá rơi, rơi khi lá c̣n tươị Chợt thấy trên môi em ngày hôm nay mỉm cười, hôm sau thoáng lệ rơị Ngày vẵn đem ban mai, trời xanh cho nắng dài, mưa rơi nắng rồi phaị Chợt thấy trong nhân gian t́nh yêu như phiếm ngàn, đôi khi quá ngỡ ngàng.
Người ơi, cuộc đời là những ngày nắng trôị Người hỡi, cuộc t́nh rồi bỗng chốc phai phôị Xin hăy đến, xin giữ vững cho đời một tấm ḷng, một tấm ḷng v́ chẵng có bao năm.
Chợt thấy trong đêm khuya, vầng trăng rơi giữa trờị Trăng ơi sao lẽ loi Chợt thấy gót chân tôi, lần theo con dốc đờị Đi trong chốn lạc loàị Ḷng bỗng dưng bơ vơ, đời như sương khói mờ, xa xăm chân trời thợ Chợt thấy em hay tôi, buồn vui như đến vội, trong tim nỗi ngậm ngùị
Chút Nắng Hoàng Hôn
Cơi Đời Vui
Cơi Vắng
C̣n Nghe Tiếng Gọi
Ai có c̣n đây giọt nắng một chiều rớt hiu quạnh Tôi với ḿnh tôi trở về ngày tháng buồn mong manh T́m giữa chốn cuộc vui lạc loài nụ cười tôi lẻ loi Vết thương sâu c̣n măi c̣n chờ anh chốn xa xăm nàỵ
Niềm hạnh phúc đến ngày nao Rồi khổ đau khoác áo chia ĺa nhau Trong tôi vẫn c̣n nghe tiếng gọi Từng mảnh hồn rách nát ôi tả tơi V́ một đời đă măi xa ngàn khơi Trái tim vẫn c̣n đang nhức nhốị
Ôm giữ thời gian một tối một ngày với thinh lặng Tôi vẫn là tôi dù đời c̣n vướng đầy rêu rong C̣n chất chứa t́nh yêu một thời để rồi nghe tàn phai Bóng anh xa dần măi c̣n lại tôi giữa cơn đau nàỵ
C̣n Những Băng Khuâng
C̣n Trong Nỗi Nhớ
Dĩ văng c̣n trong nỗi nhớ Vẫn măi không lăng quên Dĩ văng ḷng ta tiếc nuối Biết bao năm có khi nào nguôi Những khúc đời quanh rẻ lối Tiếng nói yêu nữa thôi Thấp thoáng về trong bóng tối Tiếc mang niềm nhớ tuyệt vời
Làm sao cho ta quên? Làm sao cho ta yên? Khi nỗi sầu vẫn nhức buốt trong hồn Người xa ta bao năm Ḷng dấu cho mây giăng Ta vẫn hoài chờ mong t́nh ấy
Dĩ văng ḷng sao xóa hết Những vết xưa tháng năm Vắng bóng một thời yêu dấu Đă bên nhau đớn đau ngọt ngào Ánh mắt nào ta vẫn giữ Vẫn khắc ghi quá nhiều Chôn sâu kỷ niệm son sắc Giữ cho nhau trong cơi đời sau
Đêm Buồn
Đời Không C̣n Nhau
Dù Có Như Thế Nào
Gịng Lệ Khô
Nếu tôi được khóc cho nỗi đau vơi cạn Nếu tôi được khóc cho vết sầu biến tan Mà ḍng lệ nơi đâu cằn khô trong khoé mắt sầu V́ t́nh buồn đêm nay rời xa trong thoáng chốc này Đêm xuống tan đi một ngày Bóng tối vây quanh cuộc đời Làm tan vỡ tôi một thời
Rồi em bước chân đi C̣n tôi đứng nơi đây Trông theo buồn vời vợi Xác lá khô rụng đầy Gió cuốn đi ngàn lời Mà gịng lệ không rơi
Nếu bao lần khóc quên thế gian u buồn Sẽ quên ngày tháng quên mắt sầu vấn vương V́ gịng lệ không rơi niềm đau tàn phá kiếp người Từng giọt buồn chia phôi từ nay bay kín góc trời Tiếng khóc đi qua cuộc đời Câm nín trong tôi ră rời Ngàn năm vẫn không thay lời
Hát Cho Đời Hát Cho Người
Hát cho đời hát cho người hát cho tôi Một ngày đem đến cho tôi Mặt trời hay lời u tối Một ngày mang đóa hoa thơm Trong vườn tôi trao tặng anh Một chiều lên nhớ bâng khuâng Chuyện ngày xưa hồn nhiên quá Rồi từng đêm hát mênh mông Ôi đời êm như gịng sông
Người yêu hỡi hát cho tôi nghe cuộc t́nh nồng bao ngày xanh Dù năm tháng đă trôi qua nhanh theo ḍng thời gian vô t́nh Âm thầm một ngày kia sớm vội tan Người yêu hỡi có nghe chăng em tiếng buồn mà tôi thở than Từng đêm vắng hát cho thinh không cho t́nh t́nh úa phai dần
Một lần ôm mối ưu tư Cuộc đời sao buồn đến thế Mặt trời lặng lẽ đi xa Không c̣n đẹp như ngày qua Để rồi chân bước trong đêm Tưởng ḿnh như là bóng tối Một t́nh yêu đă đi qua Tôi ngồi lắng hát t́nh ca